Giới Thiệu
 Ban Tuyên Úy
 Ban Thường Vụ
 Các Giáo Đoàn
 Hội Đoàn & Phong Trào
 Ban Ngành - Đoàn Thể
 Tin Giáo Hội
 Tin Cộng Đồng
 Thông Báo
 Bài Đọc Hàng Tuần
 Suy Niệm - Sống Lời Chúa
 Giờ Lễ
 Hướng Dẫn Nghi Thức
 Kinh Đọc Thường Ngày
 Sống Đạo
 Cuộc Đời Chúa Cứu Thế
 Tài Liệu - Chia Sẻ
 Chuyện Kể Về Mẹ
 Truyện Các Thánh
 Hình Ảnh Sinh Hoạt
 Hình Ảnh Phúc Âm
 Hình Ảnh Chúa và Đức Mẹ
 Hình Ảnh Nghệ Thuật
 Thánh Ca
 Liên Ca Đoàn Lê Bảo Tịnh
 Thanh Niên Công Giáo
 LĐ.TNTT Sydney
 Thiếu Nhi Thánh Thể Úc Châu
 Legio Mariae Sydney
 Website Công Giáo
 
 Suy niệm - Sống lời Chúa
TĨNH TÂM HDMV-TGP SYDNEY 2010
27-01-2010 2:59 pm
Cách đây không lâu, dòng Đa Minh bên Việt Nam có thêm 19 tân linh mục. Một trong 19 cha mới chọn khẩu hiệu đời linh mục của mình là: “Con đâu có biết ăn nói” (Jeremiah 1, 6). Con xin mượn khẩu hiệu này để chia sẽ vì đây cũng là việc mà con đã nghĩ đến sau khi được quí cha cũng như ông chủ tịch bảo rằng, “kỳ tĩnh tâm HDMV cha Liêm chia sẻ nhé.”  

Xin thú thật, bình thường chia sẻ tại các giáo đoàn chỉ có ban mục vụ thôi mà con đã run rồi huổng hồ bây giờ là lên tới cấp “hội đồng” thì làm sao không run cho được. Vì con tự biết rằng vốn liếng Việt Ngữ của mình rất là eo hẹp, vả lại, tiếng Việt thì quá ư là phong phú. Vì thế, con tự hỏi mình không biết sẽ đảm trách việc này như thế nào?
Như Tiên tri Jeremiah đã nói “Lạy Chúa con biết nói đây gì vì con còn quá nhỏ”. Nhưng Thiên Chúa lại bảo với Jeremiah rằng “Thiên Chúa sẽ giúp con nói.” Con biết rằng con không chỉ nhỏ về tuổi đời mà còn cả tuổi tu nữa. Vì thế, lạy Chúa, xin giúp chúng con và hướng dẫn con theo thánh ý của Ngài.

Hôm nay con xin chia sẻ với HDMV chủ đề rất quen thuộc với mỗi người chúng ta; chủ đề được gói gọn trong hai chữ ‘cộng đồng’.

Trước khi đi vào phân tích hai chữ này, xin phép kể một câu chuyện có thật: Có một anh thanh niên nọ nhìn qua nhà hàng xóm thấy một cụ già khoảng độ 70 đang trồng một cây chanh tí tẹo, cậu liền sang bên nhà và hỏi cụ “cụ ơi, cụ đã già rồi nên nghỉ ngơi cho khỏe, trồng cây làm gì cụ, ra chợ mua, chứ bây giờ cụ trồng không chừng chanh chưa có trái là cụ đã về với Chúa rồi. Tưởng rằng cụ sẽ la nhưng không ngờ cụ trả lời anh thanh niên nọ những câu rất dễ thương. Cụ nói, cậu lại đây, cậu nhìn kìa cây mận này nè, không biết ai đã trồng nó, cụ về đây hàng chục năm rồi và hằng năm nhà cụ được hưởng mùa. Do đó, cụ cứ trồng. Nếu mình không thừa hường thì thế hệ con cháu sẽ hưởng. Ngạn ngữ Việt Nam chúng ta có những câu rất sâu sắc như: “ăn quả nhớ kẻ trồng cây” ; “uống nước nhớ nguồn.”

Con xin mượn câu chuyện trên để nói lên lòng cảm mến tri ân cha cố Đominicô Nguyễn Văn Đồi cùng với quí cha tuyên úy và hội đồng mục vụ của những thế hệ trước. Cảm ơn các vị đã để lại cho cộng đồng chúng ta một di sản đồ sộ như thế này.

Chúng ta cũng rất biết ơn một người đã đồng hành với cộng đồng lâu nhất, và đã hy sinh nhiều nhất. Đó là cha Paul Chu văn Chi.

Cha Phanxicô Nguyễn Văn Tuyết không có nhà, Cha đã âm thầm hy sinh, giúp đỡ cộng đồng từ khi về lại sydney. Xin cảm tạ cha Tuyết.

Con thấy rằng những ai giữ chức vụ quản gia trung tâm này đều là những người hy sinh rất lớn.

Cảm ơn thầy Nên đã đồng hành vất vả cùng cộng đồng bấy lâu nay.

Cảm ơn Cha tuyên úy trưởng Nguyễn Khoa Toàn đã tiếp tục dìu dắt con thuyền cộng đồng đến ngày hôm nay. Đôi khi sóng biển đã làm cho người thuyền trưởng lo lắng không biết rồi đây thuyền sẽ ra sao, nhưng cha vẫn tin tưởng và phó thác vào sự quan phòng của Chúa vì cha biết rằng người thuyền trưởng không phải là cha mà là Đức Kitô. Cảm ơn cha đã tiếp tục trong chức vụ mà ĐHY quan tâm giao phó.       
Cuối cùng xin cảm ơn HDMV đã cộng tác nhiệt tình với quí Cha trong việc mục vụ và duy trì, phát triển văn hóa của người việt công giáo tại vùng đất Úc Châu này.

Trở về với chủ đề Cộng Đồng: hai chữ này không những quan trọng mà còn linh thiêng nữa.

Con xin phép được hỏi HDMV Cộng Đồng là gì? Làm sao định nghĩa được?

共 
  cộng

Có người cho rằng chữ ‘cộng’ đồng nghĩa với chữ ‘chung’ nếu như thế thì rất nguy hiểm bởi vì của chung thì ít người làm, người này nạnh người kia, cuối cùng chẳng ai làm hết. Cha chung không ai khóc là vậy.

Theo từ điển hán việt thì chữ đồng nghĩa với chữ cộng là chữ ‘cùng’ vì thế nếu có việc gì thì mọi người cùng làm.

Còn chữ
同 
đồng

Chữ nhất nằng trong chữ cung bên dưới là chữ khẩu ý muốn nói là nếu đã là một thì nên nói một lời, ăn mộ món. Chữ đồng nói lên 3 điều.

1. với nhau – trong mọi việc làm chúng ta nên có người đứng bên cạnh
2. cùng nhau – nói lên trách nhiệm tập thể
3. như nhau – là biết chấp nhận sự khác biệt.

vì thế hai chữ ‘cộng đồng’ nói lên được ý định, mục đích và phương hướng của một nhóm người nào đó mặc dù khác biệt nhau nhiều lĩnh vực nhưng thành tâm vun đắp cho sự lớn mạnh của cộng đồng mà họ gắn bó.

Có người hỏi rằng tại sao những người di dân lại thích chụm 3 chụm 7 hay nói cách khác là thích sống gần nhau. Lý do cũng dễ hiểu thôi. Khi con người sống trong nước hoặc tại quê hương của họ thì dễ xẩy ra tình trạng chia rẽ bè phái, nhưng khi ném họ ra khỏi đất nước của họ thì tự họ cảm thấy cần đến sự nâng của người cùng quê hương, cùng tôn giáo, cùng văn hóa và ngôn ngữ - cho nên khi họ cảm thấy bơ vơ thì bám vào nhau để sống. (Nhưng đôi khi bám vào nhau hơi chặt thì cảm thấy đau.)

Khi nói đến cộng đồng là chúng ta nói đến 3 yếu tố
 
Với nhau – Cùng nhau – Như nhau

Muốn một cộng được phát triển thì phải có đóng góp của những cộng tác viên.
1. Tập Thể
2. Cá Nhân

Có hai thuyết lý như sao:

Có những người cho rằng sự thăng tiến của cá nhân quan trọng hơn sự thăng tiến của tập thể. Có những người khác lại cho rằng sự thăng tiến của tập thể quan trọng hơn sự thăng tiến của cá nhân.

Trong xã hội tân tiến thì chúng ta thấy rằng chủ nghĩa cá nhân càng ngày càng bành trướng ra. Càng ngày thế giới càng thu gọn trong một bộ máy computer-internet. Thế giới càng thu hẹp lại trong khi chủ nghĩa cá nhân càng lớn ra. Tôi không cần đi đâu, không cần hỏi thăm ai. Ở nhà, tôi đã có tất cả.

Có những người chủ trương rằng sự phát triển của tập thể ắt sẽ kéo theo sự phát triển của cá nhân. Do đó, họ thường lăng xăng khắp nơi. Việc mình thì nhác, việc chú bác thì siêng. Hậu quả là họ chẳng làm nên được việc gì ra trò trống. Vì sự hiểu biết lệch lạc về sự phát triển của tập thể, họ xem thường lợi ích cá nhân. Hậu quả là họ làm băng hoại cả đời sống cá nhân và cộng đồng.

Chúng ta cần xác tín rằng ‘tập thể’ và ‘cá nhân’ tồn tại cho nhau. Chúng ta không thể hy sinh hoàn toàn lợi ích tập thể cho cá nhân hoặc lợi ích cá nhân cho tập thể. Một gia đình, cộng đoàn, hoặc xã hội chỉ có thể phát triển một cách mạnh mẽ và đúng hướng khi mỗi người cùng quan tâm đến cả hai, lợi ích tập thể và lợi ích cá nhân.
Chúng ta lấy Chúa Ba Ngôi làm khuôn mẫu cho đời sống cá nhân và cộng đồng. Chúng ta biết rằng Chúa duy nhất trong bản tính và Chúa là Cha, Con, và Thánh Thần. Ba Ngôi phân biệt nhưng không tách biệt. Tính ‘tập thể’ và tính ‘cá nhân’ của Ba Ngôi Vị luôn tròn đầy. Trong ‘Bổn Lẽ Cần Cho Được Rỗi Linh Hồn’ có câu hỏi là: Trong Ba Ngôi, có Ngôi nào trước, Ngôi nào sau, Ngôi nào hơn, Ngôi nào kém chăng? Câu trả lời là: thưa Ba Ngôi cùng bằng nhau. Bằng nhau trong bản tính, nhưng phân biệt nhau bởi Ngôi Vị. Chúa Ba Ngôi chính là sự hòa hợp tuyệt đối.

Giáo Hội là hình ảnh, là bí tích của Chúa Ba Ngôi. Do đó, Giáo Hội là bí tích của sự hòa hợp. Chúng ta thấy rằng Giáo Hội hoàn vũ và Giáo Hội địa phương luôn hòa hợp với nhau. Mỗi Giáo Hội địa phương thể hiện tròn đầy phẩm tính và chức năng của Giáo Hội hoàn vũ. Do đó, Giáo Hội địa phương không phải là một ‘chi nhánh’ của Giáo Hội hoàn vũ mà là nơi Giáo Hội hoàn vũ thực thi sứ mệnh của mình.

Công trình cứu độ nhân loại được khởi xướng bởi Đức Chúa Cha, được hiện tại hóa bởi Đức Kitô và được tiếp tục bởi Chúa Thánh Thần thông qua vai trò trung gian của Giáo Hội. Là bí tích của sự hòa hợp, Giáo Hội có sứ mệnh cổ vũ, gìn giữ, và loan truyền Tin Mừng của sự hòa hợp đến cho mọi người.

Mỗi người chúng ta là những thành viên của cộng đồng Giáo Hội. Chúng ta có bổn phận xây dựng sự hòa hợp ngay trong cộng đồng mình. Kẻ thù của sự hòa hợp là sự chia đàn sẻ nghé, nghi kị, thiếu tinh thần xây dựng, đề cao chủ nghĩa cá nhân. Kẻ thù của sự hòa hợp là tính ích kỉ, coi mình là ‘trung tâm vũ trụ’. Chúng ta kinh nghiệm rằng ‘cái tôi’ càng to thì nổ lực xây dựng cộng đồng ‘càng nhỏ’.

Con người chúng ta sống là ‘sống với’. ‘Không ai là một hòn đảo’. Chúa cứu chúng ta thông qua cộng đồng Giáo Hội. Do đó, chúng ta cần nổ lực xây dựng cộng đồng, từ cộng đồng nhỏ nhất là gia đình tới cộng đồng lớn nhất là Giáo Hội.

Chúng ta cảm tạ Chúa vì Chúa đã mời gọi chúng ta đóng góp sức lực vào việc xây dựng Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam trên đất nước Úc này. Tùy theo sức lực và khả năng của mình, chúng ta cần có tinh thần xây dựng để cộng đồng chúng ta ngày càng phát triển thêm. Sự phát triển của cộng đồng chúng ta chính là sự phát triển của Giáo Hội.

Xin kết luận

Ông Bá Dương sinh năm 1920 ở Trung Quốc lục địa, chạy sang Đài Loan năm 1949. Là một nhà thơ, nhà văn, nhà báo và sử gia. Ông đã bị bỏ tù 10 năm tại Lục Đảo (Đài Loan) vì dịch sang tiếng Trung Quốc một tranh hý họa Popeye (Pôp-pay) mà chính phủ Đài Loan cho là phạm thượng. Năm 1977, khi ra khỏi nhà tù, ông bắt đầu đi nói chuyện về hiện tượng "người Trung Quốc xấu xí". Những bài nói chuyện của ông và của những người tranh luận với ông được tập trung lại thành quyển sách.

Xin ghi lại vài nét trong quyển sách của ông:

1: Người Trung Quốc xưa nay có bao giờ biết dân chủ, tự do, pháp trị là gì. Tuy có người bảo chúng ta cũng có tự do, có thể chửi cả hoàng đế, song thật ra quyền tự do của chúng ta rất có hạn, bị kẻ thống trị khống chế trong phạm vi cho phép. Nhân dân nếu được phép chửi hoàng đế chắc cũng chỉ dám lén lút chửi sau lưng.

2: Người Trung Quốc không có cái can đảm dám khen người khác, chỉ có cái dũng khí dùng để đả kích kẻ khác. Cũng bởi cái "văn hóa hũ tương" của chúng ta quảng đại tinh thông quá mới làm cho người Trung Quốc thành "cây quýt bên sông Hoài" tất cả (tích án Tử và vua Sở). Cây quýt này vốn mọc ở một địa phương nọ thì rất to và ngọt, đem trồng ở một nơi khác, không hợp thủy thổ, thì vừa nhỏ vừa chua

3: Người Trung Quốc sống trường kỳ trong cái hũ tương, lâu ngày quá tự nhiên sinh ra một tâm lý cẩu thả. Một mặt tự đại khoe khoang, còn mặt khác tự ti, ích kỷ.

Gíao Sư Trần Duy Nhiên trong tờ Nguyệt San Diển Đàn Gíao Dân số tháng 3 năm 2004 có lập lại những câu này và ông kết luận rằng “ nếu chúng chuyển từ "người Trung Quốc xấu xí" thành người Việt Nam xấu xí thì liệu bài này có thể chấp nhận không? (hết) đó vẫn là môt câu hỏi còn thực tế có đúng hay sai thì có lẽ thời gian se giúp chúng ta trả lời câu hỏi này.

Một câu hỏi khác được đưa ra “Vậy Thượng Đế có muốn cho người Trung Quốc (họăc chúng ta) có những tâm địa đó không hay vì ý thức cộng đòan của con người vẫn còn kém.

Xin có hai kết luận:

Thứ nhất con thấy rằng những ai vẫn còn thiết tha với cội nguồn của mình thì điều thao thức và muốn duy trì và phát triển cộng đồng.

Thứ hai xin mượn lời của Đức Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận và xin Ngài luôn gìn giữ cộng đồng chúng ta.

Ngài viết – Ngày nào người Việt hải ngoại không còn ai nói tiếng Việt Nam nữa thì chúng ta không còn là người Việt Nam nữa.

Lạy chúa, xin cho những gì chúng con làm hôm nay không những mang lợi ích cho chúng con mà còn những thế hệ mai sau.

Chân thành cảm ơn.

LM Phêrô Dương Thanh Liêm

[ Print ] [ Back ] [ Tell to friend ]

Tin khác:
  NGÀY NHỚ ƠN CHA... (03-09-2010)
  SỐNG CHÂN THÀNH VÀ KHIÊM NHU... (27-08-2010)
  Phục Sinh: Niềm Vui và Thách Đố ... (12-04-2009)
  LỄ CÁC ĐẲNG, ngày 02/11... (03-11-2008)
  THÁNH LỄ CẦU NGUYỆN CHO HÒA BÌNH và CÔNG LÝ tại CABRAMATTA 03.10.0... (07-10-2008)
  Tại Sao Lại Phải Lo Lắng Trong Khi Chúng Ta Có Thể Cầu Nguyện!... (03-10-2008)
  Chúa Lên Trời – Dấu Chỉ Của Cuộc Sống Hôm Nay... (02-05-2008)
  SỐNG KẾT HIỆP VỚI CHÚA... (26-04-2008)
  Đường dẫn đến Sự Thật và Sự Sống...... (18-04-2008)
  NHỮNG NGƯỜI CHĂN CHIÊN THỜI ĐẠI... (11-04-2008)
  Điều Kiện Để Nhận Ra Chúa... (04-04-2008)
  NHỮNG LỖ ĐANH VÀ CẠNH SƯỜN THỜI ĐẠI... (22-03-2008)
  THẤY BẰNG ĐÔI MẮT ĐỨC TIN... (29-02-2008)
  Sa-ma-ri: Cuộc Đối Thoại Giữa Thiên Chúa và Loài Người... (22-02-2008)
  BIẾN CỐ HIỂN DUNG - BIẾN ĐỔI TÂM HỒN.... (15-02-2008)
  THÂN PHẬN BỤI TRO... (08-02-2008)
  Suy niệm Thánh Lễ 26/1/2008... (28-01-2008)
  BỊ NỘP Ở NƠI ĐÂY... (25-01-2008)
  HÃY GẮNG SỐNG TÍN TRUNG... (18-01-2008)
  NIỀM TIN VÀ TÌNH TỰ QUÊ HƯƠNG... (12-01-2008)
 
 
 
 
 
Untitled Document